Không chỉ là một bộ phim hài lãng mạn nhẹ nhàng, Midnight in Paris còn là một bữa tiệc thịnh soạn dành cho những ai yêu văn học và nghệ thuật. Bạn sẽ thích thú khi thấy Salvador Dali dắt tê giác lên phố, hay khi nghe Luis Bunuel bàn về ý tưởng làm một bộ phim mà nhân vật không thể rời khỏi bữa tiệc tối. Âm nhạc của Sidney Bechet càng làm tăng thêm chất “jazz” và phóng túng cho bộ phim.
Bạn đã bao giờ ước mình được sống ở một thời đại khác? Một thời đại mà bạn cho là “thời hoàng kim” của nghệ thuật, của văn chương hay của tình yêu? Nếu có, bộ phim Midnight in Paris (Nửa đêm ở Paris) của đạo diễn Woody Allen chính là một liều thuốc ngọt ngào dành riêng cho bạn.
Nhân vật chính, Gil (do Owen Wilson thủ vai), một nhà biên kịch Hollywood giàu có nhưng đang khủng hoảng tuổi trung niên. Anh đam mê văn chương thời “Lost Generation” (Thế hệ lạc lối) với những cái tên như Hemingway, Fitzgerald, Gertrude Stein. Trong khi vị hôn thê thực dụng Inez chỉ mơ về những bữa tiệc xa hoa và những thương vụ bất động sản, Gil lang thang trên những con phố Paris vào lúc nửa đêm. xem phim midnight in paris
Và rồi, phép màu xảy ra. Khi chuông đồng hồ điểm 12 giờ, một chiếc xe Peugeot cổ lăn bánh, mời Gil bước lên. Thế là anh được đưa trở về những năm 1920 – thời đại mà anh hằng ao ước. Anh gặp F. Scott Fitzgerald, nghe Zelda nói những lời điên rồ, uống rượu với Ernest Hemingway (người mà câu nói nào cũng đầy uy lực và nam tính), và nhờ Gertrude Stein đọc bản thảo cuốn tiểu thuyết đầu tay.
Midnight in Paris không phải là một bom tấn hành động hay một bộ phim kịch tính đến nghẹt thở. Nó nhẹ nhàng như một làn gió mát, như một ly rượu vang đỏ ấm áp vào một đêm mưa. Nếu bạn đang cảm thấy chán nản với cuộc sống hiện đại, nếu bạn là một “tâm hồn hoài cổ” (old soul), hãy dành một buổi tối để lạc vào thế giới của Midnight in Paris . Tôi cam đoan, bạn sẽ bước ra khỏi phim với một nụ cười mơ màng trên môi và một chút nuối tiếc... rằng tại sao chiếc xe cổ ấy không dừng lại đón mình? Không chỉ là một bộ phim hài lãng
Điều thú vị là khi Gil được sống đúng trong “thời hoàng kim” của mình, anh lại phát hiện ra rằng những con người ở thập niên 1920 cũng hoài niệm về một thời đại xa hơn nữa: Thời kỳ Phục hưng hay La Mã cổ đại. Họ cũng than thở rằng “bây giờ chẳng còn gì hay ho, chỉ có quá khứ là đẹp”.
Woody Allen đã khéo léo gửi gắm một triết lý sâu sắc qua câu thoại nổi tiếng của nhân vật Paul: “Nỗi ảo tưởng rằng một thời đại khác tốt đẹp hơn thời đại của mình là một điều không thể chối cãi… Nó được gọi là ‘nỗi hoài cổ’ – một sự phủ nhận hiện tại đau đớn.” Bạn đã bao giờ ước mình được sống
Sau khi xem xong, tôi chợt nhận ra rằng: Có lẽ, thay vì mơ về một quá khứ không bao giờ trở lại, chúng ta nên trân trọng hiện tại. Gil đã tìm ra câu trả lời: Anh chia tay Inez (người thuộc về hiện tại khô khan) và ở lại Paris với một cô gái bán đĩa cổ (người cũng yêu những giá trị xưa cũ nhưng biết sống với thực tại). Đôi khi, hạnh phúc không phải là tìm về quá khứ, mà là tìm được một người cùng chung nhịp đập với trái tim mình ngay ở thời điểm hiện tại.
Ngay từ những giây phút đầu tiên, phim đã khiến khán giả say đắm bởi những thước phim mở đầu chậm rãi như một tấm bưu thiếp sống động về Paris. Cảnh quay về tháp Eiffel, những con phố lát đá ướt át sau cơn mưa, những hàng cây bên sông Seine… tất cả đều được phủ lên một lớp màu vàng ấm áp, lãng mạn. Nếu bạn yêu Paris, bạn sẽ thấy nhớ. Nếu bạn chưa từng đến, bạn sẽ thèm được đặt chân lên mảnh đất này.